Nghe thấy giọng của Tề Tiểu Tô, Tần Yên Vũ lập tức cứng đờ, trong lòng đột nhiên cảm thấy chẳng ra làm sao, giống như người mà bản thân không muốn thấy nhất đúng lúc lại gặp phải, khiến mặt cô ta nóng ran.

Nhưng cô ta cũng nhanh chóng phản ứng kịp: “Hóa ra Tiểu Tô cũng ở đây à, thật đúng lúc, đi cùng đi?”

Tề Tiểu Tô nhìn sang Vệ Thường Khuynh, biểu cảm như cười như không.

Quả thật cô có chút hiểu lầm, cho rằng Vệ Thường Khuynh biết người đến đưa hồ sơ là Tần Yên Vũ, nên mới muốn đích thân ra mở cửa.

Cô bé này.