“Tôi phái người đưa hồ sơ sang cho cậu!”Bụp một tiếng, Tư lệnh cúp máy.Tần Yên Vũ đúng lúc đẩy cửa bước vào, nhìn thấy ông đang tức giận chửi bới Vệ Thường Khuynh, không khỏi buồn cười.“Tư lệnh, từ sau khi Giáo quan Vệ đến, ngài có vẻ dễ nổi nóng hơn đấy.”“Đó không phải do bản lĩnh chọc tức của thằng nhóc đó quá mạnh sao?” Tư lệnh hầm hừ, nhìn cô ta một cái, nói: “Đúng rồi, Yên Vũ, cô đến nhận hồ sơ của Băng Sáo, sau đó đưa đến cho Vệ Thường Khuynh. Cậu ta đang cần gấp, bây giờ đi ngay đi, chuyện này để người khác làm tôi không yên tâm.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương