Tề Tiểu Tô nghe thấy tiếng gọi, đứng lại, quay đầu liền nhìn thấy Biên Hải Vi xinh đẹp như hoa tường vi, cô ta mặc một chiếc váy màu xanh biển, một chiếc áo khoác nhỏ, một đôi giày cao gót mũi nhọn màu trắng, mái tóc dài suôn mượt, gương mặt như hoa đào, trong tay còn ôm một bó hoa rất to, cũng đang bước về phía này.

Không ngờ lại gặp Biên Hải Vi ở đây.

“Cô Biên, trùng hợp vậy?” Tề Tiểu Tô cười nhạt chào hỏi.

“Quả đúng là cô.” Biên Hải Vi có vẻ rất kinh ngạc: “Cô đến thủ đô từ khi nào thế? Đến làm gì vậy?”

Tề Tiểu Tô thấy hơi khó hiểu, vì cô nhìn thấy sự phòng bị cùng bất an trong mắt Biên Hải Vi. Cô ta bất an cái gì chứ?