Lúc cô ở Lợi gia, Vệ Thường Khuynh đến quân bộ.
Phòng chỉ huy Tư lệnh, Tư lệnh nghiêm túc nhìn anh, trầm giọng nói: “Trải qua nhiệm vụ lần trước, tin chắc cậu cũng đã hiểu, trong đất nước ta, trong quân đội, vẫn còn một ít sâu hại, hơn nữa còn là loại cực kỳ nguy hại. Chúng ta nhất định phải tóm được số sâu hại này, diệt trừ tận gốc. Nhưng, bọn chúng ẩn náu quá kín đáo, không thể tóm được dễ dàng như thế.”
“Vậy cũng không phải không thể.”
“Đúng, không phải không thể, chỉ là khó. Nhưng biết rõ là khó, chúng ta cũng vẫn phải làm. Thế nên, theo chỉ thị của lãnh đạo, chúng tôi quyết định lập ra một đội tiên phong cơ mật, dùng những tướng lĩnh giỏi nhất, những đội viên giỏi nhất, những thiết bị tốt nhất, vũ khí mạnh nhất, vì quốc gia, vì quân đội thanh trừ sâu hại!”
Ánh mắt Vệ Thường Khuynh chợt lóe sáng.