Lợi thiếu thật sự cảm thấy cô rất hợp với khẩu vị của mình, từ nhỏ anh vẫn luôn mong muốn có một cô em gái, sau đó anh sẽ dẫn em gái mình đi ném vỡ kính nhà hàng xóm, hái trộm đào nhà người ta, rồi cùng nhau lên núi xuống biển chơi đùa điên cuồng.“Mẹ.” Anh cất giọng gọi một tiếng, sau đó dắt Tề Tiểu Tô vào cửa: “Bọn con về rồi đây.”Bà Lợi nghe mấy câu của bác gái Lợi thật sự đã nghe đến mức sắp phát điên rồi, nhưng vì cha mẹ chồng trước sau luôn cảm thấy mắc nợ bà ta, nếu bà trực tiếp ngắt lời bà ta, đến lúc đó bà ta trở về nhà cũ nói với cha mẹ chồng một tiếng, hai ông bà lại mang tâm tình trầm trọng đến giảng cho bà nghe về mấy chuyện lịch sử xưa cũ, bảo bà phải nhường nhịn bà ta một chút.Mỗi lần như thế, tâm trạng chồng bà cũng không được tốt, thế nên bà chỉ có thể nhịn.Bây giờ nghe thấy giọng con trai, bà thật sự có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng một nỗi lo khác lại dâng lên, cô gái mà nó dẫn về này không biết có làm bà đỡ lo hơn không? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương