Vệ Thường Khuynh ngồi một bên trên bàn ăn, đối diện chính là Lãnh đạo.

Tuy đã hơn năm mươi tuổi, nhưng trông Lãnh đạo rất cao lớn, sắc mặt hồng hào, ánh mắt sáng ngời rất có thần, giơ tay nhấc chân đều toát ra khí thế hừng hực, khiến người khác cảm thấy đây là một người đàn ông mạnh mẽ, từng rung chuyển trời đất, sẽ không để ý tới tuổi tác của ông.

Vệ Thường Khuynh cũng không ngờ rằng, Lãnh đạo lại trực tiếp mời anh ăn cơm.

Bữa trưa là bữa ăn đơn giản, không xa xỉ chút nào, nhưng các món ăn phối hợp rất hợp lý, món chính là những món giàu chất xơ, có thể thấy được tâm huyết của đầu bếp.

Ngoài anh và Lãnh đạo ra, không có ai khác, đến cả Tư lệnh cũng không có mặt.