Tần Yên Vũ chớp mắt, khẽ cười thành tiếng: “Cuộc điện thoại gì lại quan trọng như vậy?”

Vệ Thường Khuynh không che tay lên điện thoại nên Tề Tiểu Tô ở bên kia nghe thấy rất rõ, ánh mắt cô hơi lóe lên, yên lặng tiếp tục lắng nghe. Nhưng đúng lúc này, Hàn Dư và Đồng Xán đi ra ngoài.

“Chị dâu, xong rồi! Tên kia đã bị đánh…”

Tề Tiểu Tô chột dạ lập tức bịt kín điện thoại.

Ở bên kia, Vệ Thường Khuynh vẫn không trả lời Tần Yên Vũ, anh nghe thấy mấy câu nói kia, hai mắt lập tức nheo lại đầy nguy hiểm. Anh không để ý tới Tần Yên Vũ, chỉ nghiến răng, nói: “Hình như có người không nghe lời đi ra ngoài thì phải? Đi đánh người à? Ghê gớm quá nhỉ.”