“Tờ phiếu đó đang ở đâu?” Giọng của Đồng Xán đanh lại, đồng thời anh cũng đứng thẳng dậy.

Hàn Dư cũng đứng lên nhưng vẫn ở bên cạnh Tề Tiểu Tô. Tình hình sức khỏe của cô hiện tại không tốt lắm, vẫn còn rất yếu, tốt nhất không thể va chạm với người khác được.

Thời gian đâu mà nghe gã này nói năng linh tinh?

Cứ cầm đồ về đã, nói mấy thứ vớ vẩn này chỉ tổ lãng phí thời gian của chính mình.

Hai mẹ con nhà họ Vương cũng thay đổi sắc mặt khi thấy thái độ của bọn họ. Bà già Vương cao giọng: “Sao nào, chúng mày tính cướp đấy à?”