Vệ Thường Khuynh không nói gì kéo cô ngồi xuống, anh cong ngón tay búng lên trán cô một cái. “Sao em không nghĩ đến chuyện muốn ở bên cạnh anh, mà suốt ngày muốn đuổi anh đi thế?”

“Không phải đuổi, đây chẳng phải là một cơ hội tuyệt vời sao?” Cô kêu đau, đưa tay xoa trán. “Lãnh đạo muốn gặp anh đấy, đây là cơ hội tuyệt vời đến mức nào chứ.”

“Hứ, đúng là cách suy nghĩ của người dân tầm thường.” Hệ thống vừa lên tiếng khinh bỉ cô. “Lãnh đạo tối cao của các cô đối với Thiếu soái chúng tôi chỉ là một người cổ xưa thôi. Thiếu soái đã gặp tổng thống Liên minh nhiều lần đến phát chán rồi, giờ mỗi lần gặp tổng thống, Thiếu soái lại mang vẻ mặt lạnh lùng chứ nói gì đến Lãnh đạo của các cô.”

Tề Tiểu Tô: “…”

“Còn nữa nhé, nếu lần này Thiếu soái mà đi có khi phải ở lại thủ đô luôn đấy, hai người sẽ phải yêu xa, bản Hệ thống nghe nói mấy chuyện yêu xa dễ chết yểu lắm…”