“Nếu mỗi lần về quá khứ mà em trở nên chủ động như thế này, bản Thiếu soái đang nghĩ hay là để em về thêm hai, ba lần nữa đi.” Mắt anh tràn ngập ý cười.

Tề Tiểu Tô ngây người một lúc mới hiểu được ý của anh, cô cả giận: “Anh nói cái gì thế! Ý em nói là ngủ thuần túy ấy!”

Quá đáng, hai mắt đều vằn vện tia máu, bọng mắt thâm quầng giống gấu trúc như thế kia rồi còn muốn nghĩ đến chuyện xấu xa như vậy nữa cơ à!

Cô dắt tay anh lên tầng, Đồng Xán bỗng từ đâu nhảy ra, thấy cô, anh ta phanh lại ngay.

“Cô Tề?”