Tề Tiểu Tô vẫn im lặng không nói gì, cũng không giải thích mình đã đi đâu.

Cô nhớ lúc trước mình thường xuyên bị như thế này, cả ngày không nói lời nào, hỏi cũng không nói, cứ để Trần Đông mắng chán thì thôi.

Quả nhiên, Trần Đông mắng tầm mười phút thì không thèm để ý tới cô nữa.

Tề Tiểu Tô vào bếp lục lọi, trong nồi chỉ còn sót lại ít cơm chưa đủ nửa bát, không có đồ ăn thừa. Cô lẩm nhẩm mắng vài câu trong đầu rồi rót một ít xì dầu vào cơm, và hai, ba miếng là hết. May mà buổi chiều được cô Lại mời ăn cơm, cô cũng đã ăn một miếng bò bít tết rồi, nếu không lúc này hẳn lại phải nhịn đói.

Nhớ đến cô Lại, hai mắt Tề Tiểu Tô bỗng sáng lên.