Thành phố D ở quá khứ khiến cô không quen lắm, nó vẫn chưa phát triển như sau này, cũng chưa có nhiều đại lộ rộng thênh thang và nhiều nhà cao tầng, bộ mặt của thành phố vẫn chưa được chỉnh đốn và quy hoạch, trông hơi cũ kỹ.Hơn nữa, đây là thời điểm bố mẹ cô vừa mất không bao lâu nên cô thật sự không thích chút nào.Tề Tiểu Tô quyết định đi tìm một cửa hiệu cầm đồ để gửi chiếc nhẫn ngọc này không kỳ hạn, năm năm sau cô sẽ chuộc nó về.Những cửa hiệu cầm đồ vẫn còn tồn tại, bình thường bên ngoài cửa hiệu vẫn hay treo một tấm biển có ba chữ: Tiệm cầm đồ.Trong trí nhớ của Tề Tiểu Tô thì cách đây không xa có một cửa hiệu như thế, trước kia cô từng nhìn thấy nó nhưng không để tâm lắm vì nghĩ mình chắc chẳng bao giờ phải đi vào những chỗ như vậy. Cô rất nghèo, nghèo đến mức chẳng có cái gì để cầm cố được cả. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương