Cũng đã lâu rồi cô không thấy cái hộp sắt này.

Quên bẵng đi một thời gian, đột nhiên muốn lấy ra xem lại những đồ vật bên trong thì không tìm được, hỏi Tề Đan Thần và Trần Đông đều nói không thấy, chúng còn nói không có hứng thú với mấy thứ rác rưởi đó.

Bây giờ ngẫm lại mới thấy, có lẽ nó đã bị Tề Đan Dương ném đi rồi.

Cô mở nắp ra, đồ ở bên trong vừa bị Trần Đông lục lọi nên hơi lộn xộn, nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua là thấy được con thỏ kia. Một con thỏ bông bé bằng bàn tay, nó không phải loại thú bông rẻ tiền làm bằng vải lông bù xù, mà bằng loại lông rất thật, cô nhớ lúc ấy mẹ có nói con thỏ bông này được làm từ lông của thỏ thật, bóng loáng trơn mượt, sờ vào có cảm giác rất thích. Mắt và tai của nó cũng được làm giống y như thật, vô cùng linh động.

Cũng vì như thế nên cô mới đặc biệt thích con thỏ này.