“Em có bị bệnh không đấy? Anh còn chưa xem xong mà! Thằng nhóc Đổng Ý Thành bảo là nhờ anh cả bán món đồ mà bố mẹ nó để lại, chắc cũng được năm nghìn tệ, rồi gửi khoản tiền đó cho nó.”

Đồ vật của Đổng Ý Thành?

Vậy là Đổng Ý Thành không xin tiền của bố mẹ cô, anh ấy còn món đồ nào đó đang được gửi ở chỗ bố mẹ cô?

“Thứ gì mà có giá trị nhiều tiền như vậy?” Hai mắt Trần Đông lập tức sáng lên. “Thế anh xem thấy nó nói để món ấy ở đâu không?”

“Có thấy, là một cái nhẫn ngọc! Gọi là cái gì mà nhẫn ngọc Kim Qua, ai mà biết ở đâu? Giờ anh cả không có ở đây, hay là em đi hỏi Tiểu Tô xem? Có khi nó biết đấy.”