Gần như là bản năng, cô lập tức đưa tay ra muốn đấm một cái thật mạnh.Nhưng trong chớp mắt cô tỉnh táo lại ngay, bỗng nhiên ý thức được mình đã trở về quá khứ năm cô mười ba tuổi, ở thời điểm cha mẹ vừa cùng qua đời, lúc này hẳn là cô đang ngơ ngơ ngác ngác cả ngày, bị đẩy bị mắng cũng không có phản ứng gì.Biết thế nên cô lập tức ép buộc mình phải bình tĩnh lại, sau đó món đồ trong tay cô giật mất.Tề Tiểu Tô mở mắt, trước mắt đúng là nhà của Tề Tông Bình và Trần Đông.Cô đang ở trong phòng của Tề Đan Thần và cô. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương