Ăn mì xong, Tề Tiểu Tô mang bát vào bếp, ông ngoại đang ở bên trong giúp bà ngoại dọn dẹp, cô chuẩn bị bước vào thì đột nhiên nghe thấy tiếng nói trầm thấp đượm buồn của ông truyền ra ngoài.“Nhịn không được bà cũng phải nhịn, đã nhiều năm thế rồi, không thể vừa nhắc tới Vận Linh và Tông Dân là bà lại khóc được, bà mà khóc thì Tiểu Tô làm sao chịu nổi đây?”Bà ngoại nghẹn ngào: “Chẳng phải tôi thực sự không nhịn được nữa mới trốn vào trong bếp đấy sao? Ông nói đi, chúng ta sinh được bốn đứa con, chỉ có mỗi một đứa là con gái, con rể cũng rất hiếu thuận, đột nhiên một ngày cả hai đứa chúng nó cùng mất đi, tôi thực sự là… cứ nghĩ tới hai đứa nó là lòng lại đau như dao cắt ấy.”“Ôi.”Ông ngoại chỉ biết thở dài. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương