Bên ông ngoại Tô đã quen việc không tham gia vào khi có mặt Tề Tiểu Tô, họ để cho cô tự giải quyết mọi chuyện. Vệ Thường Khuynh hơi nhíu mày, tiếp tục im lặng ăn trôi nếp ngọt.“Tất nhiên chú phải bồi thường rồi, chúng tôi cũng không đòi nhiều, 8888 đi, số này may mắn.” Người đến gây chuyện là mẹ vợ, vợ và con cái của ông ta, ông ta không bồi thường thì ai bồi thường?Môi của bà ngoại hơi mấp máy nhưng không nói gì. Thật ra bà muốn nói vườn rau bị phá và bị hỏng một vài dụng cụ không đáng tiền, cũng không cần thiết phải đền nhiều như vậy, chỉ cần đưa mấy trăm thôi là được rồi.Nhưng trong suy nghĩ của Tề Tiểu Tô sao có chuyện nhẹ nhàng như thế? Vườn rau không phải là tâm huyết của ông bà à? Cái sân này không phải nhà của họ sao?Tâm huyết bị hủy hoại, nhà bị đột nhập, còn khiến họ sợ hãi nữa, nếu phải quy ra tiền những thứ này, cô cảm thấy 8888 vẫn còn thiếu nhiều đấy! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương