Đồng Xán ném mấy người kia ra ngoài cửa xong cũng không đoái hoài gì đến nữa, Tề Đan Thần là người duy nhất có thể tự đi được, cô ta đứng trông bên cạnh không biết làm thế nào, đành phải chờ bố mình đến đón.Chỉ cần đợi nửa tiếng thôi, đợi thêm nửa tiếng nữa là được rồi.Cô ta biết rõ bố mình sẽ tới, bởi vì lúc trước ông ấy vẫn luôn nói nếu có thể xây dựng được quan hệ thân thiết với Tề Tiểu Tô là tốt nhất, cả nhà bọn họ có thể ăn sung mặc sướng, nở mày nở mặt ở thành phố D rồi.Tề Tiểu Tô đã bảo ông ấy tới, ông ấy có thể không tới sao?Nhẽ ra cô ta nên cản mẹ và bà lại không để cho họ tới đây làm loạn, thế mà cô ta còn ngu ngốc đến mức muốn đến để nhìn thấy dáng vẻ Tề Tiểu Tô bị dạy dỗ nữa chứ… Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương