Vân Phỉ cũng không phải loại người quá ngu ngốc, chỉ là những người mà cô ta tiếp xúc phần lớn đều là người trưởng thành hoặc những thương nhân khéo đưa đẩy, dù ít hay nhiều vẫn phải để lại chút mặt mũi, làm sao giống như Tề Tiểu Tô trở mặt luôn với cô ta như vậy, cho nên cô ta mới cảm thấy chỉ cần mình nhẹ nhàng hạ mình nói chuyện như thế này thì chí ít Tề Tiểu Tô cũng sẽ cho cô ta một cơ hội ngồi xuống.

Đương nhiên cô ta sẽ không trực tiếp tới gần anh đẹp trai này, thậm chí ngay cả khi nói chuyện với Tề Tiểu Tô, cô ta cũng không nhìn về phía Vệ Thường Khuynh lần nào.

Nhưng cô ta không nghĩ rằng hai vị này không hề cho cô ta chút mặt mũi nào như vậy, Vân Phỉ còn chưa kịp ngồi xuống, Vệ Thường Khuynh đã đặt mạnh chiếc gắp thịt xuống bàn tạo ra một tiếng “ba” vang dội, anh lạnh lùng nói với cô ta: “Cút.”

Cút?

Cô ta xinh đẹp có tiền như vậy, từ bao giờ đã có chuyện để đàn ông bảo mình cút vậy?