“Ừm, phi thuyền chắc là còn khoảng hai, ba mảnh lớn nữa, không thể cho vào không gian được. Vậy thì trong khoảng thời gian này anh sẽ bảo đám Hàn Dư lưu ý tìm một nơi thích hợp, có thể là một nhà kho bị bỏ hoang ở địa điểm vắng vẻ, chúng ta cải tạo nó đi một chút, làm tốt công tác bảo vệ rồi đưa những mảnh vỡ lớn tới đó.”“Có an toàn không vậy?” Tề Tiểu Tô hơi lo lắng. Những vật này thực sự quá quý giá, rất khó tìm được, mất khối nào đều là chuyện lớn cả đấy.Vệ Thường Khuynh nói: “Không sao đâu, người khác cũng không biết nó là vật gì, dù có thấy cũng chưa chắc đã có hứng thú.”Nói cũng đúng.Tề Tiểu Tô yên tâm: “Vậy chờ Hàn Dư nghỉ phép về xong bảo anh ấy đi tìm địa điểm vậy.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương