Mới đầu Tề Tiểu Tô hơi sợ hãi trước sự cuồng nhiệt của anh, nhưng khi anh mạnh mẽ xâm nhập vào trong miệng cô, cô cảm thấy mình cũng rất nhớ cảm giác môi lưỡi gắn bó cùng với anh, thế là cô không kìm được mà đáp lại, thậm chí còn có ý nghĩ muốn đổi từ thế bị động thành chủ động.

“Bảo bối… Vợ ơi, anh nhớ em đến sắp chết rồi.” Vệ Thường Khuynh hôn, mút môi cô như đói khát, cơ thể anh cũng nhanh chóng có phản ứng.

Tề Tiểu Tô lập tức cảm nhận được sự vội vàng của anh.

Cả người cô đều nóng lên, mềm nhũn bất lực. Loại cảm giác này xông tới quá mãnh liệt khiến cô không thể chịu nổi, chỉ muốn cùng anh đắm chìm trong đó.

“Anh…” Cô phát hiện anh đã bắt đầu cởi quần áo, cô không làm cách nào được phải dùng ánh mắt lóng lánh nhìn anh và nói: “Em vừa về xong còn chưa tắm rửa đâu…”