Cô cứ nghĩ rằng mình không ngủ được thì sang ngày hôm sau sẽ dậy rất muộn, nhưng không ngờ chưa đến tám giờ cô đã mở mắt. Cô suy nghĩ một chút rồi gọi điện thẳng cho Lợi thiếu.

Lợi thiếu đang ngủ ngon, bị chuông điện thoại đánh thức lôi anh ta ra khỏi giấc mơ, anh ta lập tức cầm điện thoại lên mắng.

“Đứa nào muốn chết đấy? Có tin ông đây sẽ quất chết mày không! Biết bây giờ là mấy giờ không hả?”

“Biết, bảy giờ năm mươi phút.” Tề Tiểu Tô kéo di động ra xa, bình tĩnh nói tiếp: “Bữa cơm trưa nay em muốn đổi sang bữa sáng, anh có đến không?”

Lợi thiếu nghe thấy giọng nói của cô, nửa đoạn mắng chửi đằng sau lập tức nghẹn trong cổ họng, anh ta trở mình bò dậy: “Em gái hả? Đến chứ đến chứ!”