“Ừ, không sao đâu.”Lúc Tề Tiểu Tô nghe cậu ta nói không cẩn thận nhận một cuộc điện thoại thì hơi nhíu mày, nhưng ngẫm lại thấy cũng không có việc gì to tát nên lơ đễnh nói không sao.Chuyến này cô mời khách đi ăn cơm mà lại xảy ra chuyện như vậy nên cô cảm thấy rất có lỗi với hiệu trưởng Lưu, hai vị giáo sư và các bạn học, họ đổi sang một quán khác và tiếp tục bữa ăn, trong lúc ăn còn trò chuyện vui vẻ, cô không hề lo lắng nhìn tới điện thoại một lần nào.Hệ thống Tiểu Nhất bị cô phái đi làm nhiệm vụ theo dõi hai mẹ con Ôn gia nên cũng không để ý tới nhật ký cuộc gọi của Tề Tiểu Tô.Thế là vị Thiếu soái nào đó đợi đến hai giờ vẫn chưa có người nào gọi điện lại cho anh, toàn thân anh như bị lửa đốt đến nơi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương