“Cô em gái này đúng là rất hợp với khẩu vị của tôi! Trưa nay phải mời con bé đi ăn mới được.”Lợi thiếu nói với vệ sĩ bên cạnh mình.“Chẳng phải cô Tề đã dặn là tốt nhất hai ngày tới đây không nên gặp mặt hay sao ạ?” Vệ sĩ hoàn toàn không nể mặt mà nhắc nhở anh ta.Vẻ mặt Lợi thiếu lập tức cứng đờ, sau đó ai oán lau mặt: “Anh bảo không gặp thì sao có thể bồi dưỡng được tình cảm chứ hả? Vất vả lắm tôi mới nhận được một cô em gái, sau này còn phải dẫn nó về gặp bố mẹ nữa đấy.”“Cậu chủ, cậu nói thật đấy chứ?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương