“Cậu đã lo tớ ra ngoài với cậu ta sẽ bị làm hại thì sao không ngăn cản tớ trước khi tớ đi?”Đương nhiên, Tề Tiểu Tô không phải đang chất vấn gì, cô và Ôn Vân cũng chưa tính là bạn bè, chỉ là bạn cùng phòng với nhau thôi, cũng chẳng có giao tình gì, người ta không có nghĩa vụ phải nhắc nhở hoặc ngăn cản cô làm gì. Chỉ có điều, khi cô thấy hốc mắt của Ôn Vân đỏ ửng và vẻ mặt tràn ngập lo lắng của cô ta thì lại bỗng thấy hơi bức bối.Ôn Vân có vẻ luống cuống chân tay: “Cậu giận tớ phải không? Xin lỗi, tớ, tớ...”Cô ta không dám đối đầu với Ôn Tình.Mà cô ta cũng chẳng dám ngăn cản cô ấy ra ngoài cùng với An Tử Khê và Hạ Dư Hoành. Lỡ như Tề Tiểu Tô cảm thấy cô ta đang ngăn cản cô ấy kết bạn thì sao? Dù gì An Tử Khê cũng có bối cảnh máu mặt, có rất nhiều nữ sinh ao ước được đi chơi với bọn họ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương