Lời này cô ta nói có vẻ hợp lý.Trong khoảng thời gian ngắn, Hạ Dư Hoành và An Tử Khê đều không biết phải nói gì. Đúng thế, dù bọn họ có coi trọng Tề Tiểu Tô, cảm thấy cô không phải loại người như thế, nhưng họ cũng không thể phủ nhận là mình còn chưa quen biết cô ấy được một ngày. Nếu nói là biết người biết mặt không biết lòng thì cũng rất có thể mà.Thấy mình đã khiến cho hai người này câm lặng, Ôn Tình hơi đắc ý, còn nói thêm: “Hơn nữa, dù bản chất của cô ta không phải người như thế đi chăng nữa, nhưng các anh nghĩ mà xem, ngay cả em cũng phải cúi đầu xin lỗi Lợi thiếu, anh ta có thể nhìn trúng Tề Tiểu Tô, các anh nghĩ cô ta sẽ không động lòng chắc? Trước kia không động lòng chỉ là vì lực mê hoặc chưa đủ mà thôi.”Hình như cũng rất có lý.Nhưng sau khi nghĩ lại, Hạ Dư Hoành lại thấy bực, anh ta trừng mắt với Ôn Tình, nói: “Tôi vẫn không tin, nhìn Tề Tiểu Tô không giống loại con gái đó, tuyệt đối không giống.” Anh ta kéo An Tử Khê, nói: “Đi, Tử Khê, chúng ta vào xem sao.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương