Tề Tiểu Tô nhíu mày: “Chẳng phải cậu nói là tôi không cần vào đó sao? Lợi thiếu đã tha thứ cho cậu rồi à?”

“Đúng thế, Lợi thiếu đã tha thứ cho tôi rồi, nhưng mà cậu cứ nên vào một chút đi, Lợi thiếu nói muốn gặp cậu đấy.” Tuy nước mắt trên mặt Ôn Tình đã khô nhưng hốc mắt và chóp mũi vẫn còn ửng đỏ, trên cằm thậm chí còn có dấu vết của ngón tay.

Vừa rồi, Tề Tiểu Tô và Hệ thống Tiểu Nhất đã nghe hết cuộc nói chuyện ở bên trong, nhưng lại không biết bọn họ có hành động gì, giờ nhìn thì biết hình như vị Lợi thiếu kia cũng động tay động chân rồi.

“Không muốn vào, cậu mới là nữ chính, tôi chỉ tới đây với cậu thôi nếu đã xin lỗi xong rồi thì chúng ta quay về đi.” Tề Tiểu Tô nói rồi định xoay người rời đi.

Vất vả lắm Ôn Tình mới thuyết phục được Lợi thiếu đồng ý để Tề Tiểu Tô thay thế cho mình, sao có thể dễ dàng để cô đi như thế được?