Thần thái của Lợi thiếu lúc này rõ ràng là kiêu ngạo, ngang ngược, hoàn toàn trái ngược với vẻ thản nhiên vừa rồi.Ôn Tình tới gần, nhìn thấy đám vệ sĩ đứng ngoài cửa thì tim đập thình thịch, có người giữ cửa thì càng tốt, chút nữa Tề Tiểu Tô sẽ không có cách nào chạy thoát được.“Cậu cứ chờ tôi ở ngoài này trước, tôi vào đó xin lỗi. Vừa rồi chẳng phải Hạ Dư Hoành nói cậu không cần phải vào đấy sao?” Ôn Tình tỏ ra cực kỳ tốt bụng.Ánh mắt Tề Tiểu Tô hơi lóe lên, gật đầu: “Ừ.”Ôn Tình khẽ báo thân phận và mục đích tới của mình với hai vệ sĩ kia, sau khi được họ cho phép tiến vào cửa liền nói thêm với họ một câu: “Phiền các anh trông cô ta một chút, đợi lát nữa có thể Lợi thiếu sẽ muốn gặp cô ta đấy.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương