Trên thực tế, Tề Tiểu Tô thực sự cảm thấy lúc đầu Ôn Tình không sai.

Nếu có người định sàm sỡ cô thì chắc chắn cô còn ra tay nặng hơn Ôn Tình nhiều. Nhưng Ôn Tình ngu ngốc ở chỗ không biết nhìn nhận tình thế, cũng không biết nhìn sắc mặt của người khác.

Tưởng Minh Lễ xua tay, không cho cô tiếp tục nói thêm gì nữa, anh ta uống một ngụm rượu, nói: “Hiện tại nói gì cũng vô dụng, Tử Khê là bạn của tôi, cậu ta đảm bảo cho cô nên tôi mới đồng ý giúp đưa cô ra khỏi chỗ của Khổng Tứ. Nhưng tôi cũng đã đồng ý với Khổng Tứ rằng sẽ tìm được cách giải quyết trước khi Lợi thiếu tới tìm hắn, phải làm anh ta nguôi giận trước, nếu không, nếu Lợi thiếu tiếp tục muốn tìm cô gây phiền phức thì tôi cũng bó tay thôi.”

“Không phải anh rất giỏi sao?” Ôn Tình cắn răng, nhìn anh ta: “Không phải anh nói Tử Khê là bạn tốt của anh sao? Sao lại không được chứ hả?”

Còn chưa đợi Tưởng Minh Lễ trả lời, cô ta đã lại nói tiếp: “Hơn nữa, chẳng phải anh và Khổng Tứ có quan hệ không tầm thường sao? Chắc chắn hắn sẽ nghe lời anh!”