Giữ hộ cô, tưởng cô tin chắc?

Chắc chắn là sẽ thuận tiện kiểm tra luôn cho mà xem.

Có điều, lúc này đừng nói là thu điện thoại cầm tay, cho dù có thu cả túi xách của cô thì Tề Tiểu Tô cũng chẳng quan tâm lắm, dù sao có những phần đặc biệt thì cô đã bảo Tiểu Nhất cắt đi rồi, nếu muốn động tay động chân gì đó vào điện thoại của cô thì cũng chẳng thoát khỏi “đôi mắt” của Hệ thống Tiểu Nhất.

Vì thế, cô giao điện thoại ra với thái độ vô cùng dứt khoát.

Sau khi giao điện thoại ra xong, cô liền đi theo vệ sĩ dẫn đường thêm một đoạn rồi rẽ, trước mắt xuất hiện một hành lang dài chừng mười lăm mét, dưới chân là thảm, hai bên là tường kính bóng loáng, màu vàng kim, dưới ánh đèn vàng càng lộ ra vẻ xa hoa. Có điều, Tề Tiểu Tô hoàn toàn không cho rằng đây chỉ là một hành lang bình thường, quả nhiên, cô vừa mới nghĩ vậy thì âm thanh của Hệ thống Tiểu Nhất lại vang lên.