Nghe hắn nói vậy, bà Chương thấy thật đau lòng. Nhưng cũng nhận ra con trai mình nhất định phải có được Tề Tiểu Tô, bà ta biết có khuyên cũng không được nên không thèm để ý tới hắn nữa.

Ôm một bụng tức, bà Chương không muốn ở lại trong khách sạn nữa nên liền cầm túi đi xuống lầu.

Đúng lúc hôm nay Đan Ninh Ninh tìm được khách sạn này, hai ngày nay cô ta chưa gặp được Tề Tiểu Tô, Nghiêm Uyển Nghi cũng không gặp nên cô ta sắp tức điên lên rồi.

Trên người chẳng còn xu nào nữa, cô ta bất đắc dĩ phải gọi điện về nhà, lén xin mẹ chút tiền.

Nhận được điện thoại của con gái, bà Đan không nhịn được khóc òa lên: “Ninh Ninh à, rốt cuộc con bị làm sao thế? Tự nhiên bỏ không học đại học, cũng không về nhà, có phải con gặp phải chuyện gì không thế?”