Nấp à, hay lắm.

Gã bị thương, lại bị kinh sợ, chắc chắn sẽ không dám tìm tới anh trong chốc lát, cho nên, khoảng thời gian này vừa đủ để anh thẩm vấn Xe Tải. Có điều, trước tiên, anh phải xử lý Alex trước đã.

Vệ Thường Khuynh đi tới chỗ Alex đang hôn mê, dùng súng bắn lên chỗ yếu hại của hắn một cái. Đạn nước của mỗi người đều có màu sắc khác nhau, về sau chỉ cần nhìn màu sắc là biết bị ai bắn.

Tuy rằng phí mất một viên đạn nhưng Vệ Thường Khuynh nghi ngờ người của tổ duy trì trật tự có cấu kết với Hồ Ly và Xe Tải, thế nên cứ phải đánh ký hiệu cẩn thận một chút mới được.

Sau khi báo cho người của tổ duy trì trật tự tới, anh liền ngồi dựa vào tảng đá nghỉ ngơi tại chỗ. Hai ngày hai đêm không ăn gì, thậm chí, vì đề phòng đám người Hồ Ly động tay chân vào nguồn nước nên anh cũng chẳng uống giọt nước nào vào bụng. Bờ môi của anh đã nứt toác, nhìn thì trông anh vẫn có vẻ cực kỳ tỉnh táo, nhưng nếu là Tề Tiểu Tô nhìn thì sẽ phát hiện ra ngay là anh đang rất mệt mỏi.