Chỉ nghe một tiếng rắc.Xe Tải lập tức phát ra một tiếng gào hét thảm thiết vì quá đau.Vệ Thường Khuynh hoàn toàn không quan tâm tới tiếng gào thét thảm thiết của gã, nhẹ buông tay ra, giơ chân đạp gã ra ngoài, “bụp” một tiếng, Xe Tải lập tức bị đá vào dưới một bụi cây có nhiều sâu lông độc nhất.Gã muốn bò dậy nhưng lại phát hiện tay phải mình vẫn còn run rẩy, hoàn toàn không thể dùng được một chút sức lực nào.Cái tay này đã bị bẻ gãy rồi! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương