Hai người này mặc quần áo ngụy trang, vốn dĩ có màu xanh biếc đậm, nhưng giờ đã dính đầy vết bẩn, có bùn đất, có nhựa cây, phấn hoa, các loại chất lỏng khác, còn có mồ hôi, tất cả bết lại với nhau. Trên mặt bọn họ cũng dính đầy mồ hôi và bùn đất, môi cũng tróc một tầng da, chỉ có đôi mắt là vẫn sáng như sao trời.

Một đôi mắt dài và hẹp tràn ngập hưng phấn, một đôi mắt còn lại sâu thẳm và tối tăm, không lộ một chút cảm xúc nào.

Trong gió có mùi tanh như có như không.

Hai người dừng lại.

Người trước cố đè âm thanh xuống thấp nhất, đảm bảo ngoại trừ người bên cạnh ra thì sẽ không ai nghe thấy được nữa.