“Chẳng phải lúc đó Tô Vận Linh đâm phải tôi sao? Tôi còn bị cô ta giẫm lên người nữa, đương nhiên không thể vui vẻ được rồi, đang định chửi cô ta thì cô ta đột nhiên lại hỏi tôi có phải mẹ của Hà Mỹ Tú không? Con ranh Mỹ Tú đó từ bé đã không biết nghe lời, lúc nào cũng mặt nặng mày nhẹ với tôi, nói tôi thông đồng với lão già Ngưu trong thôn là có lỗi với bố nó, khiến nó thấy thật buồn nôn. Con ranh đó còn đe dọa tôi, nói sẽ bảo bố nó đánh chết tôi nữa...”

“Mẹ! Mấy cái chuyện linh tinh xấu hổ này đừng có nói ra nữa, mẹ không thấy mất mặt à?” Tuy Hà Mỹ Điền từ bé đã có suy nghĩ lệch lạc về quan hệ nam nữ nhưng nghe mẹ mình kể lể mấy chuyện này ra với người ngoài thì vẫn thấy rất ngượng ngùng.

Tiền Hoa Quế hừ một tiếng, nói: “Cái này thì có gì đâu cơ chứ, bác Ngưu của con đối xử với con cũng rất tốt còn gì, năm đó nhà chúng ta nghèo tới mức chẳng có gạo mà nấu cơm, nếu không có mẹ ngủ với ông ấy để đổi lấy gạo thì chúng mày đã chết đói hết cả lũ rồi.”

Đan Ninh Ninh cạn lời, đành phải hỏi: “Vậy sau khi Tô Vận Linh nhận ra bà thì bà không mắng bà ta nữa à?”

“Sao lại không chứ, mắng vài câu xong cô ta còn quay đầu ra sau nhìn, dường như đang sợ hãi tới mức mặt mũi trắng bệch cả ra, sau đó liền dúi đồ vật kia cho tôi, bảo tôi giữ hộ cô ta trước, sau này sẽ tới mang đi. Nói xong cô ta liền bỏ chạy, tôi cũng không đuổi kịp cô ta. Có điều, sau khi tôi đuổi theo được một đoạn thì lại thấy có người đuổi theo ngay sau lưng mình, mấy người đàn ông, chậc chậc, ai nấy đều cao to, lúc đó tôi nghĩ chắc chắn là Tô Vận Linh đi lăng nhăng với đàn ông, có điều cô ta cũng rất xinh đẹp, khuôn mặt đó thật sự là rất xinh xắn...”