Hà Mỹ Điền hỏi: “Mẹ, rốt cuộc mẹ biết chuyện gì về mẹ của Tề Tiểu Tô thế? Nếu chỉ là việc nhỏ, Tề Tiểu Tô sẽ không để ý tới chúng ta đâu. Hay là mẹ kể cho con nghe trước đi?”Tiền Hoa Quế bĩu môi, nói: “Sao có thể là chuyện nhỏ chứ? Mẹ nói mẹ là ân nhân cứu mạng của mẹ cô ta, con đừng có tỏ vẻ không tin như thé. Ơn cứu mạng này, chẳng lẽ Tề Tiểu Tô định không báo à? Có điều, cái thứ đồ mà mẹ cô ta đưa cho mẹ khi đó, mẹ đã bán mất rồi.”“Mẹ cô ta còn đưa đồ cho mẹ sao? Rốt cuộc là thứ gì? Bán bao nhiêu tiền?”“Chẳng phải lúc đó bố mày muốn tới thị trấn Vũ Lũng mở cửa hàng làm ăn sao? Dù gì mẹ cũng là người ở thị trấn Vũ Lũng, ông bà ngoại của mày, còn cậu của mày nữa, bọn họ đều ở đó, cũng không biết đám người này nghĩ cái gì trong đầu mà cứ chạy tới đó du lịch, thật là, có gì đẹp đâu cơ chứ? Mẹ sống ở đó từ bé tới lớn, chẳng thấy nó đẹp bằng thành phố.”“Mẹ, mẹ nói mấy chuyện này làm gì? Mau nói về chuyện mẹ của Tề Tiểu Tô đi!” Hà Mỹ Điền tỏ vẻ mất kiên nhẫn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương