“Ồ, đá quý lục bảo cơ à, nghe có vẻ ghê gớm nhỉ.” Chúc Tường Đông ngả ngớn dùng ngón trỏ nhịp nhịp lên mặt bàn, xen vào: “Nói vậy, vòng đá quý nhà bà lúc nào cũng mang theo bên người thế à? Gặp người xa lạ vừa mới quen liền lập tức lấy ra tặng người khác? Đồ gia truyền mà khinh suất như thế sao. Thế không tốt lắm đâu, rất không tốt ấy.”

Tề Tiểu Tô nghe Chúc Tường Đông nói vậy, đầu óc lập tức sáng tỏ, rốt cuộc đã hiểu tại sao lúc trước cô cứ cảm thấy kỳ quái rồi.

Đúng như lời Chúc Tường Đông nói, chiếc vòng cổ đá quý lục bảo kia nếu quan trọng như lời bà Chương nói, là đá quý gia truyền của Chương gia, vậy thì sao khi bà ta đi du lịch, còn là tới nơi du lịch nhỏ như thị trấn Vũ Lũng mà còn cầm theo bảo bối này chứ?

Đây vốn dĩ là một điểm rất đáng ngờ.

Thứ đồ bảo bối gia truyền này chắc chắn là không thích hợp để đeo ra ngoài mỗi ngày rồi!