Nghe xong tiếng gào này, mắt Tề Tiểu Tô lập tức trầm xuống. Cô còn tưởng mình gặp phải một cực phẩm rất nực cười, muốn ỷ vào quan hệ với Hà Mỹ Tú để bám vào mình, nhưng không nghĩ bà già này lại mang tới cho cô bất ngờ lớn như thế.

Từng cứu mẹ của cô?

Nhưng cô không biết, năm đó mẹ cô đã gặp bà già này lúc nào, còn được bà ta cứu lúc nào nữa.

Có điều, đã là tin có liên quan tới bố mẹ cô thì cô nhất định phải nghe.

“Ồ? Bà đã cứu mẹ tôi à?” Cô đứng nguyên tại chỗ, lạnh nhạt hỏi.