Tề Tiểu Tô quay trở lại phòng, Đan Ninh Ninh đang dùng thế ngón tay hoa lan để bưng chén trà lên kề sát miệng nhỏ, mới nhìn cũng thấy có vài phần đẹp đẽ, có điều trước nay Tề Tiểu Tô chẳng có tí nghiên cứu gì về trà, chỉ cảm thấy uống ngon là được, vì thế sau khi ngồi xuống, Nghiêm Uyển Nghi đưa cho cô một chén trà, cô liền cầm lên há miệng một ngụm uống sạch.

Đan Ninh Ninh nhìn tháng dáng vẻ đó của cô thì ánh mắt lóe lên, cũng nâng chén trà vốn dĩ uống mãi không hết kia uống cạn, chẳng thèm làm ngón tay hoa lan nữa.

Nghiêm Uyển Nghi ngồi ở một bên, ánh mắt nhìn có vẻ hơi quái dị.

Đồ ăn nhanh chóng được đưa lên, hương thơm của thức ăn khác hẳn những nhà hàng khác tràn ngập trong phòng, mấy người lập tức cảm nhận được cơn đói, mới đầu còn chẳng cảm thấy gì, giờ vừa ngửi thấy mùi thức ăn, bụng của Chúc Tường Viêm cũng âm thầm sôi lên.

“Nào nào, ăn cơm thôi.”