Ban đầu họ còn tính mang theo chút tiền đi mua một hai viên về cơ. Tô Vận Thuận cầm toàn bộ số tiền được chia lúc chia nhà ở riêng đến, đừng tưởng rằng anh ta không biết, thằng út đi cược đá với Tề Tiểu Tô kiếm được khá nhiều tiền, cộng trước cộng sau thêm thêm thắt thắt cũng thành một trăm mấy chục vạn rồi.Thế nên lần này anh ta đi cùng Tề Tông Bình đến đây, cũng là vì muốn cược một phen.Anh ta vốn đã có máu cờ bạc, đương nhiên còn bao nhiêu tiền sẽ vét mang đến đây hết.Nhưng giờ thấy tình hình thế này thì hai mươi mấy vạn của anh ta làm sao mua được nổi một viên phôi đá chứ?“Tề Tiểu Tô, sao mày quá đáng thế! Mày làm thế này có khác nào cướp giật không hả? Hòn đá khỉ mốc nhỏ có từng này thôi mà mày đòi bán với giá trăm vạn, mấy trăm vạn, mày không sợ bị sét đánh chết à?!” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương