“Cô Tề nói không sai, hôm đó tôi đến để mua xe thay cô ấy. Các người có vấn đề gì sao?” Không phải Đồng Xán không hiểu ý của Tề Đan Thần. Nhưng trong lòng anh ta vô cùng khinh bỉ, dù cho cô ta có không phải là kẻ tham tiền đi chăng nữa, thì chắc chắn anh ta cũng không thể nào thích một con nhóc con không biết trời cao đất dày như thế được.

Sắc mặt Tề Đan Thần lập tức trắng bệch ra.

Hóa ra, tổng giám đốc cao quý mà nó mơ tưởng bao nhiêu ngày nay lại chỉ là một tay vệ sĩ thôi sao?

Mà vệ sĩ đã đành, đằng này lại còn là vệ sĩ của Tề Tiểu Tô nữa chứ.

Trần Đông bị sự thật hiển nhiên này làm cho kinh ngạc đến mức mãi mà không hoàn hồn lại được, nghĩ đến chuyện mười chiếc xe ô tô hôm đó lại đều là của Tề Tiểu Tô, bà ta ghen tị đến mức sắp phát điên luôn rồi.