Chiếc xe thương vụ bảy chỗ ngồi chật ních người.Trần Đông thọc vào eo Tề Tông Bình, hạ thấp giọng xuống, nói: “Ông thật sự nghe được tin, toàn bộ khu vực núi phía sau thị trấn Minh Quang đều là của Tiểu Tô à?”Bà ta xáp lại, phả hơi thở toàn mùi bánh bao thịt vừa ăn lúc sáng vào mặt ông ta. Tề Tông Bình cảm thấy buồn nôn, bèn đẩy bà ta ra, tức giận nói: “Bà lại muốn nói gì đây?”“Lần này Mã tổng bảo chúng ta tới hết có phải là muốn chúng ta đi khuyên nhủ Tiểu Tô, bảo con bé nhường lại ngọn núi đấy cho ông ta không?”Tề Tông Bình cau mày: “Mã tổng không ngu như thế đâu! Sao Tiểu Tô có thể nghe lời chúng ta được?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương