Tề Tiểu Tô còn chưa nghe rõ nửa câu sau đã bị anh bế bổng lên, đi vào trong phòng, chỉ dùng một tay vững vàng ôm lấy cô, tay kia đóng cửa sổ sát đất lại, tiện thể kéo rèm che kín.“Trời sắp sáng rồi đấy, anh không mệt à? Chúng ta ngủ đi…” Tề Tiểu Tô hiểu ngay chuyện gì sắp xảy ra, trái tim cô đập liên hồi như trống bỏi, toàn thân nóng ran cả lên.Trong mắt Vệ Thiếu soái như đựng đầy hoa lửa, sáng rực nhìn cô, anh đưa cô đến bên giường, nhẹ nhàng thả cô xuống. “Ừm, không còn sớm nữa, phải ngủ thôi… Sao có thể để em thất vọng sau khi chờ đợi cả một ngày được.”Đây, đây là kiểu nói gì vậy!Tề Tiểu Tô đỏ mặt: “Em không chờ đợi gì hết!” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương