“Khụ khụ!” Tề Tiểu Tô phát hiện đây là lần đầu tiên mình xấu hổ trước mặt người nhà họ Nghiêm, cô ngấm ngầm quăng một ánh mắt cho người nào đó.

Đừng làm ra vẻ mặt như thế với người ta chứ!

Cô đã coi Nghiêm lão như ông của mình, Uyển Nghi là bạn tốt nhất, Nghiêm tổng vừa như anh trai lại vừa như cha của cô, Thư Văn Đống cũng có quen biết với cô, những người đứng đây đều là người mà cô rất yêu mến và sẵn lòng hợp tác đấy.

Ở cái thời thế này, có được tình cảm chân thành vốn rất khó.

Cô bé không có lương tâm này.