Nghiêm Tắc Thâm cảm thấy mình hơi có lỗi với người bạn học cũ - hiệu trưởng Dương, dù sao Dương Linh Linh cũng là em gái của ông ấy. Hồi hai người còn đi học, Dương Linh Linh vẫn còn là một cô bé con, thường xuyên gọi anh ta là anh Nghiêm, tuy sau khi tốt nghiệp không gặp mặt nhiều, đến lúc cô ấy kết hôn càng lạnh nhạt hơn, nhưng anh ta vẫn cảm thấy không đành lòng.

Nhưng lúc này đừng nói là Nghiêm gia bọn họ, đến cả lợi ích của tập đoàn Lập Hoa cũng đang gắn liền với Tề Tiểu Tô, ngay chính anh ta cũng thích cô gái Tề Tiểu Tô này, càng cảm kích cô đã vì Nghiêm gia, vì bố của anh ta mà làm nhiều việc, cũng giúp anh ta rất nhiều như vậy.

Hơn nữa, trong chuyện này đúng là có chút kỳ lạ, dù thế nào anh ta cũng phải nhắc nhở Tề Tiểu Tô một câu.

Vì thế mà anh trăn trở suy nghĩ mãi mới quyết định nói lời thật lòng với cô.

“Tiểu Tô, chẳng phải hôm nay tôi cũng đi cùng lão Dương đến thăm Dương Linh Linh đó sao? Chúng tôi được gặp cô ấy chừng mười phút.”