“Hắn sẽ không sống được ở thành phố D này nữa đâu, chẳng mấy chốc sẽ quay trở lại thủ đô thôi.” Một tay Vệ Thiếu soái cầm lái, một tay nắm lấy tay trái của cô, ngón cái của anh nhẹ nhàng vuốt lòng bàn tay của cô.

Đang lái xe nên anh cũng chỉ định cầm tay cô thôi, dù chỉ là cầm tay cũng khiến anh thỏa mãn, anh không thích cô trốn anh.

Chỉ sờ tay nên Tề Tiểu Tô cũng để mặc anh. Nhưng cô lại phát hiện tay anh thô ráp hơn rồi, trong lòng bàn tay còn có mấy vết chai nữa, cuối cùng chính cô không kìm được mà đếm vết chai trên tay anh.

Nghe anh nói vậy, cô gật đầu: “Cứ vậy thì Nguyễn Dật Quân và Đỗ Tử Nhân sẽ không có cơ hội qua lại thân thiết, hợp tác chặt chẽ với nhau nữa. Mà lần này liên minh hai nhà Nguyễn - Đỗ không thành, thế còn Hạ gia thì sao.”

Nghĩ đến Hạ gia, cô lại nhớ đến sự tính toán của Đỗ Tử Nhân nên không khỏi cau mày.