Tay của cô chống giữa hai người, đẩy ngực của anh ra, cô sắp không thở nổi nữa rồi!

Nhưng động tác này lại bị Vệ Thiếu soái hiểu thành kháng cự. Lồng ngực anh giống như bị ai đó xé toang ra, nhồi vào đấy một đống bông rồi lại rót thêm vào một thùng dấm nữa, vừa buồn bực vừa chua chát, còn khó chịu. Thế nên một tay anh lại giữ lấy gáy cô, không cho cô thoát đi, cái lưỡi nóng rực như lửa tiến quân thần tốc, hôn cô đến mức làm cho cô không có đường lui.

Tề Tiểu Tô chống cự bất lực, đầu óc dần chìm vào mơ màng, cả người cô mềm nhũn tựa vào ngực anh, tất cả các giác quan của cô chỉ còn lại mùi vị của anh, cô quên hết tất cả mọi thứ xung quanh, không cảm nhận được điều gì khác, thậm chí cô còn không biết hiện tại mình đang ở nơi nào.

Không biết qua bao lâu, Vệ Thiếu soái mới thở hổn hển rời khỏi đôi môi của cô, ánh mắt anh nhìn thật sâu vào gương mặt của cô. Sao anh có thể thích cô như thế được nhỉ? Tại sao anh lại có thứ tình cảm sâu đậm đến mức này?

Dù hôn thế nào cũng thấy không đủ, anh khao khát muốn xé thân thể mình ra rồi đem cô đặt vào trong đó, để từ giờ trở đi hai người sẽ không còn tách biệt nữa.