“Sao anh liên lạc được với Tiểu Nhất thế?” Tề Tiểu Tô muốn để giọng điệu của mình thật lạnh nhạt, nhưng lời nói ra miệng đến chính cô cũng cảm thấy hơi khó chịu.

Vệ Thường Khuynh tham lam nghe giọng nói của cô.

Không nghe còn chịu được, nghe thấy tiếng nói của cô rồi, anh mới thấy mình hoàn toàn không có biện pháp tiếp tục nhẫn nại, lúc này anh chỉ hận mình không thể lập tức chạy tới trước mặt cô, ôm chặt cô vào lòng, khảm sâu vào tận trong xương tủy của mình.

“Giận anh à?”

Giọng của anh hơi khàn mang theo một chút đè nén, giọng nói này truyền vào trong tai Tề Tiểu Tô khiến lòng cô lại dao động.