Máy nghe trộm.Sao trong quán trà của Trần Trực lại có máy nghe trộm?Long Đào thót tim, gần như là theo bản năng bắt đầu hồi tưởng lại trước đó anh ta và Trần Trực rốt cuộc đang nói những gì. Hồi tưởng lại từng câu một, anh ta mới buông lỏng một chút, may mà trước đó bọn họ quả thực chỉ nói đến thời sinh viên năm đó, cho dù có mấy câu hơi tuỳ ý bông đùa nhưng cũng không sao, không phải chuyện lớn.Nhưng nếu như Tề Tiểu Tô không phát hiện ra máy nghe trộm, nếu như bọn họ để cho người khác nghe được mấy lời tiếp theo, vậy sẽ thật sự xong đời rồi.Long Đào bất giác nghĩ lại mà sợ. Anh ta thở dài một hơi, nói với Tề Tiểu Tô: “Đây là phong cách Trần Trực thích, con người cậu ta bảo thủ, không hiểu được biến báo, thích gì sẽ đi đến cùng, cô bảo cậu ta thay đổi phong cách thật sự rất khó.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương