Sự thật chứng minh có lúc trực giác của cô thực sự rất chuẩn.

Sau khi điện thoại được kết nối, bên kia truyền tới một giọng nói rất dịu dàng nhã nhặn.

“Chào em, tôi là Chương Vân Tễ.”

Tề Tiểu Tô không ngờ giọng của Chương Vân Tễ lại dễ nghe như vậy, hơn nữa, còn rất nhã nhặn, lễ độ. Cô hơi sững sờ một chút, ngơ ngác đáp lại: “Chào anh, tôi là Tề Tiểu Tô.”

“Tôi gọi em là Tiểu Tô được không?” Chương Vân Tễ nói: “Chỉ là một cách xưng hô thôi mà, cũng không quá mạo muội đúng không?”